0904881010 info@novastars.vn

Hẳn là mọi người đang băn khoăn tại sao tiêu đề của tôi như vậy đúng không? “Tại sao con lại sợ mẹ, chúng nó yêu mẹ còn chả hết đấy chứ”, “Làm gì có chuyện bé sợ mẹ ” – đó là những câu hỏi mà tôi đã được nghe từ chính phụ huynh khi đọc bài viết của tôi. Tuy nhiên, đó là sự thật: “Con đã khóc mếu mỗi khi thấy và nghe giọng nói của tôi”. Chi Ly (mẹ bé Đạt) ngậm ngùi kể lại. Có thể nói, dường như cu Đạt đã bị ám ảnh bởi nỗi sợ mẹ nó đến nỗi cứ hễ thấy mẹ từ xa nó đã khóc rồi. Vậy, nguyên nhân từ đâu mà bé lại sợ chính người mẹ tưởng chừng là người bé luôn tin tưởng và yêu thương nhất.

Câu chuyện tôi sắp kể đây có lẽ sẽ khiến nhiều người bật cười vì lí do quá bình thường. Tuy nhiên, nếu một người mẹ không hiểu tâm lí khi dạy con thì sự yêu thương con không đúng cách sẽ là con dao hai lưỡi khiến bạn ngày càng xa cách với con. Bé Đạt năm nay chính xác là được hai tuổi rưỡi và cũng như bao đứa trẻ khác, Đạt cực kì hiếu động và đặc biệt em có tâm hồn khá nhạy cảm. Ở độ tuổi này thì việc bé thích chơi hơn thích học là một điều rất bình thường.

Vì ham chơi hơn ham học nên việc chị Ly ép buộc con đi học ở độ tuổi này đã gây ra sự phản đối mạnh mẽ của cu Đạt. Những ngày đầu tiên chị nhắc đến việc đi học thì bé Đạt đã tỏ ra không đồng ý và không muốn đi. Chị Ly là một con người luôn bận rộn với công việc, thời gian chị dành cho gia đình có thể nói là quá ngắn ngủi. Vì thế, thời gian chị dành chăm sóc cho con dường như là rất ít, chủ yếu cu Đạt được chăm sóc hằng ngày nhờ cô giúp việc. Đến tuổi bé có thể đã đến trường được, chị Ly đã ép buộc con đi học để được các cô giáo chăm sóc thay vì ở nhà với cô giúp việc. Thực ra ở đây tất cả việc chị Ly làm đều muốn cho con môi trường tốt nhất để phát triển. Vì không có thời gian với con nên việc cho con đến trường để con có thêm nhiều bạn bè, được sự chăm sóc yêu thương của các thầy cô là rất hợp lí.

Tuy nhiên, bé Đạt mới chỉ có 2 tuổi rưỡi và điều bé cần nhất chính là tình yêu thương nhiều hơn từ mẹ nó chứ không phải từ những người khác. Chính vì vậy, mỗi lần nhắc đến chuyện đi học là cu Đạt lại khóc thét lên. Chị Ly có ép buộc thế nào thì chỉ được đáp lại bằng những lần khóc nức nở của con. Vì thế, Đạt rất sợ phải gặp mẹ vì nó nghĩ rằng nếu gặp mẹ nó phải đi học. Một hôm, cu Đạt đang chơi rất vui với cô giúp việc trong nhà thì chợt nghe thấy giọng mẹ nó vừa đi làm về ngoài cửa và bé đã mếu khóc, đến khi mẹ vừa bước vào nhà thì nó đã khóc nức nở. Tối hôm đó, cu Đạt ngủ với cô giúp việc mà không ngủ với mẹ nó. Chị Ly kể: “ Buổi tối hôm đó, tôi đã không được ngủ với con trai. Bé lên tận phòng cô giúp việc đòi ngủ với cô chứ không chịu ngủ với mẹ, dù tôi có nói thế nào thì nó cứ ôm lấy cô giúp việc mà khóc. Tôi thực sự rất buồn”…

o-MOTHER-AND-SON-facebook

Đấy là câu chuyện nhỏ của gia đình chị Ly. Câu chuyện có lẽ cũng không quá đặc biệt nhưng nó một phần nào khiến các bậc phụ huynh nên suy nghĩ thấu đáo để có phương pháp dạy con đúng đắn. Bố mẹ nên quan tâm đến những suy nghĩ của con nhiều hơn. Thời điểm bé nhỏ tuổi là lúc bé muốn nói chuyện, muốn bày tỏ những suy nghĩ của mình; vì thế bố mẹ nên dành chút thời gian lắng nghe và chia sẻ cùng con.

Tạm kết, bố mẹ nào cũng yêu thương con cái hết mức, đó là một tình cảm thiêng liêng, cao đẹp. Nhưng hãy nghĩ rằng, thương con bằng chính những tình cảm thật sự của một người làm cha làm mẹ sẽ tốt hơn rất nhiều so với thương con bằng tiền. Ngày nay, dường như bố mẹ nào cũng bận rộn với công việc của mình nhưng chỉ 5 phút đánh răng cùng con, 10 phút ngồi nói chuyện và ru con ngủ mỗi ngày cũng góp phần làm cho thời gian ít ỏi của cha mẹ trở nên quý giá hơn. Và hãy luôn luôn ghi nhớ rằng, đừng bao giờ ép buộc con làm gì mà con không thích vì sẽ dễ gây ra khủng hoảng tâm lí cho con. “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” – tôi vẫn hi vọng rằng câu nói này có giá trị với các bậc cha mẹ.