0904881010 info@novastars.vn

Trong giai đoạn phát triển của trẻ, hiếm đứa trẻ nào chưa hề nói dối dù ở các mức độ nặng nhẹ khác nhau. Hầu hết các bậc cha mẹ đều cho rằng nói dối là một thói quen xấu. Thế nhưng nói dối cũng đóng một vai trò quan trọng không kém so với tính thật thà trong sự phát triển của trẻ. Ẩn đằng sau một lời nói dối có thể là những biến động trong tâm lý hay một điều mà trẻ muốn bộc lộ với cha mẹ. Vậy đâu là lý do mà trẻ nói dối, khi nào trẻ bắt đầu biết nói dối và các bậc phụ huynh sẽ phải làm thế nào khi phát hiện con mình mắc thói quen này?

Vì sao trẻ nói dối?

Có rất nhiều lý do khiến một đứa trẻ nói dối, tùy vào tình huống và động cơ. Một số nguyên nhân lý giải cho việc trẻ nói dối có thể là:

– Che giấu một điều gì đó để tránh bị phạt hay hậu quả sau đó.

– Xem xét phản ứng của cha mẹ.

– Phóng đại một câu chuyện nhằm chứng tỏ bản thân và gây ấn tượng  với người khác.

– Thu hút sự chú ý, ngay cả khi chúng biết người nghe đã biết sự thật.

– Đạt được mục đích bản thân, chẳng hạn như thao túng người lớn.

Trẻ nói dối khi nào?

Trẻ có thể bắt đầu học cách nói dối ở bất cứ độ tuổi nào, thông thường là từ 3 tuổi. Đây là thời điểm mà trẻ bắt đầu nhận thức được rằng người lớn không thể biết được những gì chúng đang nghĩ, vì thế mà trẻ hoàn toàn có thể đưa ra những thông tin bịa đặt để tránh khỏi rắc rối hoặc che giấu sự việc.

Thông thường, trẻ thường nói dối nhiều hơn vào giai đoạn 4-6 tuổi. Các em có thể nói dối trơn tru hơn thông qua ngôn ngữ cơ thể hoặc đóng kịch thành thạo hơn. Tuy nhiên, trẻ thường có xu hướng đổ lỗi nếu bị phát hiện nói dối. Các cuộc nghiên cứu cho thấy một đứa trẻ 4 tuổi có thể nói dối trung bình 1 lần trong vòng 2 tiếng và thời gian này ở một đứa trẻ 6 tuổi ngắn hơn, khoảng 90 phút.

Khi trẻ đến tuổi đi học, chúng nói dối nhiều hơn và thuyết phục hơn. Các lời nói dối cũng trở nên phức tạp hơn hơn khi chúng đã có vốn từ vựng phong phú và hiểu được suy nghĩ của người lớn hơn. Đến 8 tuổi, trẻ có thể nói dối mà hoàn toàn không bị phát hiện.

88302964

Phụ huynh nên làm gì ?

Nói dối không phải là một hiện tượng tiêu cực, vì thế không nên la mắng trẻ. Hãy nhấn mạnh cho trẻ tầm quan trọng của sự trung thực trong gia đình.

Cha mẹ có thể bày tỏ cảm giác khó chịu và thất vọng của mình khi biết trẻ nói dối và nói cho trẻ biết bố mẹ sẽ đánh giá cao hơn khi con nói sự thật. Các bậc phụ huynh có thể kết hợp với việc kể cho trẻ những câu chuyện đề cao tính trung thực và giúp trẻ rút ra bài học từ những câu chuyện ấy. Ví dụ phụ huynh có thể kể cho con nghe câu chuyện ngụ ngôn “Cậu bé chăn cừu nói dối”. “Câu chuyện kể về một cậu bé chăn cừu nghịch ngợm và hay nói dối. Trò chơi mà cậu thích nhất là chạy khắp làng để thông báo có sói đến. Thời gian đầu mọi người còn tin nhưng sau đó họ biết không có thì họ rất tức giận. Sau nhiều lần như vậy thì không ai còn quan tâm đến cậu bé nữa. Cuối cùng, một ngày sói đến thật và nó đã ăn thịt hết đàn cừu lẫn cậu bé nói dối. Kết cục câu chuyện thật đáng buồn cho cậu bé phải không”. Qua câu chuyện này, bố mẹ có thể rút ra bài học cho con. Nếu con nói dối con sẽ giống như cậu bé chăn cừu này, không ai chơi với con nữa và con cũng có thể bị ăn thịt đấy. Từ đó, bé nhận thức được nói dối sẽ có hậu quả nặng nề như thế nào và dần dần rèn luyện được thói quen trung thực trong mọi tình huống.

Nhìn chung, việc dạy cho trẻ giá trị của tính trung thực sẽ tốt hơn là trừng phạt khi trẻ mắc những lỗi nhỏ. Bạn cần phải là người bạn tốt nhất của con và kiên nhẫn dạy cho con những đức tính tốt đẹp. Bạn nên dành ra một chút thời gian để lắng nghe và nói chuyện với con hằng ngày về những câu chuyện của con ở trường, những người bạn của con và những phiền phức mà con đang đối mặt. Khi đó, con sẽ kể cho bạn những điều chân thật nhất và mong có sự đồng cảm của bố mẹ. Ngoài ra, bạn cũng cần lưu ý rằng muốn bé trung thực với mình thì trước hết bạn phải trung thực với bé. Bởi lẽ, bố mẹ chính là tấm gương để con học tập và noi theo. Vì thế, nếu bố mẹ nói dối thì theo đó con cũng sẽ học theo và dần hình thành thói quen khó sửa vì sự ảnh hưởng lớn từ bố mẹ.